|

Giới quân sự phương Tây: "Trung Quốc có bước tiến đáng kể"

Các nhà chỉ trích nói rằng những chiến binh của Chiến tranh Lạnh đang bị mắc chứng "mất địch thủ". Trước tiên, cảm nhận rằng chi phí quốc phòng Trung Quốc đang tăng vọt là không đúng. Ngân sách của PLA đã tăng theo tỷ lệ GDP trong thập niên qua, sau hai thập niên mà tỷ lệ phần trăm của nó trong số GDP giảm.


Các chuyên gia có nhận định khác nhau về ngân sách quốc phòng Trung Quốc, vốn chỉ được tiết lộ một phần. Sam Perlo-Freeman thuộc Viện Nghiên cứu Hoà bình Thế giới Stockholm cho rằng tổng chi phí quân sự của Trung Quốc năm 2009 ở khoảng 99 tỷ USD, mặc dù có những dự đoán cao hơn và tổng số chính thức được Trung Quốc công bố là chỉ 70 tỷ USD. Trong khi đó Mỹ dự kiến sẽ chi 663 tỷ USD. Theo tỷ lệ phần trăm GDP, Trung Quốc chi phí ít hơn phân nửa con số của Mỹ và ít hơn cả bản thân họ chi tiêu vào thời gian đầu của giai đoạn những năm 1990. Ông Perlo-Freeman nhận định: "Không có nhiều bằng chứng về chạy đua vũ trang".
Một số người khác nghi ngờ về chất lượng của vũ khí Trung Quốc. Một đô đốc Mỹ đã về hưu nói rằng đa số những vũ khí quốc gia này mua từ Nga là đồ "phế thải". Dù đã có nhiều tiến triển, Trung Quốc vẫn thiếu hệ thống dẫn đường và kiểm soát, các động cơ tuốc bin, dụng cụ bằng máy, các phương tiện chẩn đoán và phân tích cũng như bộ phật thiết kế và sản xuất được hỗ trợ bởi vi tính. "Trung Quốc đã có những bước tiến đáng kể" Giáo sư Dupont nói, "nhưng quá trình hiện đại hoá quân sự trở nên khó khăn hơn từ đây."
Một số người cũng nghi ngờ về nguồn nhân lực của Trung Quốc. PLA đã trở nên chuyên nghiệp hơn nhiều so với thời kỳ còn là một đội quân nông dân, nhưng họ lại thiếu kinh nghiệm. Nigel Inkster thuộc Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (IISS) nhớ lại một trong những người sáng lập ngành hải quân Trung Quốc từng nói với ông rằng: "Không phải là tôi không biết nhiều về việc đi biển, chỉ là tôi chưa bao giờ được thấy biển."
Những vấn đề phức tạp như chiến tranh tàu ngầm thì cần nhiều năm mới học được. Christian Le Mière thuộc IISS nói: "Nếu bạn chiến đấu, sẽ có những lổ hổng. Và cho đến khi bạn thật sự lâm trận, bạn sẽ không biết chúng là gì." Viên đô đốc về hưu nghĩ rằng quân đội Trung Quốc đang gánh chịu tình trạng thiếu lòng tin, điều có thể cản trở họ trên chiến trường. Ông nói "Chúng tôi trao cho binh sĩ của mình trách nhiệm và sự chủ động. Điều ấy trở thành lời nguyền của họ."
Robert Ross, một giáo sư tại Harvard cho rằng những kẻ bi quan đã đánh giá cao mối đe dọa của Trung Quốc và đánh giá thấp sức mạnh của Mỹ. Mỹ theo dõi tàu ngầm của đối phương dễ dàng hơn, chiếm thế thượng phong trong chiến tranh mạng và ít bị đe dọa hơn so với Trung Quốc trên không gian. Trung Quốc sẽ phải vất vả để thâm nhập hệ thống đối phó và ngụy trang điện tử được dùng để bảo vệ các chiến hạm của Mỹ. Carlyle Thayer thuộc Học viện Quốc phòng Ôxtrâylia lưu ý rằng Mỹ đã huy động 31 trong số 53 tàu ngầm tấn công nhanh và ba tàu ngầm lớp Ohio chạy bằng năng lượng hạt nhân đến khu vực Thái Bình Dương.
Với những điều không chắc chắn trong cuộc tranh luận này, có ba điều không cần tranh cãi. Thứ nhất, Trung Quốc đã khiến cho các tàu chiến Mỹ nghĩ đến việc họ phải làm gì và khi nào họ tiếp cận bờ biển Trung Quốc. Các tàu chiến Mỹ càng đến gần thì càng phải đối diện nhiều hơn với các tên lửa và tàu ngầm và ít thời gian hơn để ứng phó với một cuộc tấn công. Những ai vận hành một hàng không mẫu hạm trị giá từ 15 - 20 tỷ USD với 6.000 thủy thủ sẽ phải suy nghĩ kỹ về việc mạo hiểm thêm. Để phủ nhận khả năng chiếm giữ mặt biển của Mỹ trong nhiều thập niên, Trung Quốc đã không cần phải kiểm soát vùng bờ biển của mình mà chỉ cần có khả năng đe dọa tàu chiến của Mỹ trong khu vực. Hugh White, cựu nhân viên an ninh và quốc phòng Ôxtrâylia, đã tiên liệu rằng khu vực Tây Thái Bình Dương sẽ trở thành một "khu vực hải quân không được đi lại".
Thứ hai, khả năng phô trương sức mạnh của Trung Quốc đang tiến triển dần. Những tàu ngầm, máy bay chiến đấu, tên lửa, và khả năng chiến tranh mạng và điện tử, vốn từng nghèo nàn, nay trở thành một mối đe dọa. Các vũ khí của Trung Quốc sẽ tiếp tục phát triển và quân đội của họ sẽ có thêm kinh nghiệm. Nếu nền kinh tế không bị đình trệ thì ngân sách cũng sẽ tăng lên, chắc chắn và có thể theo tỷ lệ tăng trưởng GDP. Trung Quốc có thể phô trương sức mạnh của mình tại sân sau dễ dàng hơn nhiều so với việc Mỹ phải phô trương sức mạnh của mình xuyên qua biển Thái Bình Dương. Điều đang bị đe dọa chính là cái mà ông Gates gọi là "nơi lưu trú mà hải quân chúng ta đã được hưởng trên vùng Tây Thái Bình Dương trong hầu hết sáu thập niên qua".
Thứ ba, mặc dù Mỹ có thể đáp trả lại Trung Quốc, nhưng trước hết họ phải vượt qua vài khó khăn. Chi phí quân sự của Mỹ tại châu Á đang bị đe dọa bởi việc cần thiết phải cắt giảm toàn bộ chi phí của chính phủ và bởi những ưu tiên quân sự khác như Ápganixtan. Chuyên gia Jonathan Pollack thuộc Viện Brookings chỉ ra rằng một số ý kiến, ví dụ như thay thế các tàu sân bay bằng nhiều tàu ngầm, chắc chắn sẽ vấp phải sự phản đối từ hải quân và từ những chính trị gia có cử tri bị ảnh hưởng vì việc này. Ông nói: "Đối với nhiều sĩ quan thì hình ảnh chính thức cốt lõi không phai mờ của ngành hải quân gắn liền với những hàng không mẫu hạm và những nhiệm vụ phô trương sức mạnh mà chúng thực hiện. Cắt giảm chúng sẽ là một quá trình đầy đau đớn." Trên hết, việc thay đổi này trong kế hoạch quân sự sẽ cần nhiều thập niên: Hiện nay Mỹ cần phải nghĩ đến Trung Quốc của năm 2025.
Tất cả những điều này đều hướng về một nguyên lý quan trọng. Việc hoạch định quân sự được hình thành khác với ngoại giao. Những nhà ngoại giao chỉ quan tâm đến những gì họ cho là chính phủ muốn thực hiện, nhưng các nhà hoạch định quân sự phải làm việc với những gì họ cho là chính phủ có thể thực hiện. Ý định thường thay đổi và chính phủ có thể đi sai đường lối. Nếu anh chịu trách nhiệm bảo vệ quốc gia mình, anh cần phải đối phó cả với những mối đe dọa khó xảy ra.
Lý lẽ này cũng hợp với Trung Quốc. Mỹ đã không e ngại tham gia chiến tranh trong những năm qua. Cách đây không lâu một đô đốc Trung Quốc về hưu đã so sánh hải quân Mỹ như là kẻ có tiền án "lai vãng ngoài cổng nhà người ta". Sức mạnh của Mỹ trong những năm 1990 đã làm cho Trung Quốc cảm thấy bất an, vì thế họ đã chuyển hoá PLA để củng cố chính sách của mình đối với Đài Loan và bảo vệ vùng bờ biển có vai trò trọng yếu đối với nền kinh tế. Nhưng với việc tăng cường an ninh của mình, Trung Quốc cũng đã tước đi mối an ninh từ các quốc gia láng giềng và từ Mỹ. Có lẽ Trung Quốc không bao giờ có ý định sử dụng vũ khí của mình một cách hung hãn. Nhưng các nhà hoạch định quốc phòng của Mỹ không thể tin vào điều này, vì thế họ phải phản ứng.
Với cách nhìn nhận này, hai quốc gia vốn chẳng bao giờ có ý định xâm hại nhau bắt đầu xem nhau như một mối đe dọa ngày càng lớn. Nếu anh không vũ trang, anh sẽ dễ bị tấn công. Nhưng nếu anh vũ trang, anh lại đe dọa quốc gia khác. Herbert Butterfield, một sử gia người Anh gọi đây là "một tình huống rất khó xử và không thể thay đổi". Đây chính là nguyên nhân tại sao quan hệ giữa Trung Quốc và Mỹ có thể sẽ trở nên xấu đi.

Tin được đăng bởi: Le Nhi on 1/19/2011 07:33:00 AM. Tin tức thuộc chuyên mục: . BantinForex.net là kênh thông tin, tin tức, tư vấn, cung cấp kiến thức về thị trường Forex - Vàng. BantinForex.net là đối tác của sàn giao dịch Forex.com – Gain Capital Group làm việc tại Việt Nam. Chúng tôi có nhiệm vụ tư vấn và hỗ trợ khách hàng đăng ký tài khoản Forex.com - Gain Capital Group và cung cấp chiến lược giao dịch,công cụ đầu tư hiệu quả.
Liên hệ

Send Email

84947409 918

Hỗ trợ tài khoản

Hỗ trợ môi giới IB

Chiến thuật giao dịch

Kiến thức cơ bản

Mô hình Nến Nhật

Lên đầu trang