|

Đầu tư cái gì, ở đâu, như thế nào

Có một thời, khái niệm “tiến nhanh, tiến vững chắc” được râm ran bàn luận. Một lập luận thường được nêu ra: một chiếc xe càng chạy nhanh thì càng chịu lực ly tâm cao, chỉ cần bị một tác động nhẹ là có thể đổ nhào ngay thì làm sao mà vững chắc được!

Cần gia tăng đầu tư cho đồng bằng sông Cửu Long, nơi tạo ra của cải và nhân lực lớn hàng đầu của cả nước. Ảnh: Lê Quang Nhật
Thời đó, nền kinh tế chúng ta bắt đầu tăng trưởng nhanh, nhưng ngay liền đó là lạm phát phi mã. Mọi người đều thấy rõ nguyên nhân là do tiến nhanh “tràn lan” mọi lúc, mọi nơi, mọi lãnh vực, trong khi chưa có giải pháp đồng bộ. Khái niệm này còn kéo dài trong thập niên đầu thế kỷ 21 và kết quả được xem là “thần kỳ” với cái giá là thâm thủng ngân sách ngày càng lớn, cân thanh toán quốc tế – cân thương mại ngày càng mất cân bằng trầm trọng, nợ trong nước và nước ngoài ngày càng nhiều và nguy cơ lạm phát ngày càng gia tăng. Mọi người cũng đều thấy rõ nguyên nhân là tiến nhanh nhưng thiếu vững chắc, nói theo ngôn ngữ hiện đại là không bền vững.
Vấn đề vẫn là cái gì, ở đâu, như thế nào chưa được giải quyết triệt để.
Thông điệp đầu năm của Thủ tướng Chính phủ nhấn mạnh là trong năm năm tới, Việt Nam phải phát triển nhanh nhưng ưu tiên hàng đầu là phát triển bền vững, ổn định kinh tế vĩ mô và chống lạm phát. Bộ Kế hoạch và đầu tư cũng lên kế hoạch mục tiêu là “phát triển nhanh, bền vững”, xây dựng mô hình phát triển theo hướng hệ thống tài chính bền vững, gia tăng hỗ trợ khu vực nông thôn, các lãnh vực nông nghiệp và các doanh nghiệp nhỏ và vừa. Kế hoạch trên cho thấy, Chính phủ sẽ cải thiện hệ thống tài chính, đặt trọng phát triển tam nông, phát triển kinh tế tư nhân. Qua thông điệp và kế hoạch trên, chúng ta có thể thấy có một sự chuyển đổi sâu xa trong nhận thức và định hướng phát triển.
Ai cũng biết, để trở thành một nước phát triển, không thể không có tốc độ tăng trưởng cao và ổn định trong một thời gian dài; không thể cứ tiệm tiến mà phải tiến nhanh để thu ngắn cách biệt với các nước giàu, để nâng đời sống vật chất người dân cao nhanh hơn. Không thể chỉ cần tốc độ tăng trưởng kinh tế mà phải trên các lãnh vực xã hội và bảo vệ môi trường phát triển bền vững cho tương lai, kể cả cho tương lai con cháu sau này. Không thể có chuyện “ăn xổi ở thì”, bạ đâu khai thác đó, nhất là đối với các tài nguyên không tái tạo hoặc rất chậm tái tạo, hoặc dễ gây những tác hại khác về môi trường, về an ninh cho phát triển bền vững.
Phát triển bền vững phải được xây dựng trên ba chân: tăng trưởng kinh tế ổn định với tốc độ nhanh có thể được, tăng trưởng con người nhanh hơn và dẫn đạo tăng trưởng kinh tế, môi trường được bảo vệ và cải thiện cho tương lai phát triển kinh tế và con người. Không thể có chuyện chỉ Nhà nước lo “làm giàu” mà Nhà nước cần làm sao để mọi người dân cùng chung tay làm giàu, làm sao để các nước bên ngoài cùng tham gia/giúp ta làm giàu. Kinh nghiệm cho thấy Nhật Bản, Hàn Quốc và gần đây nhất là Trung Quốc đều không thể làm giàu nếu chỉ có tập trung đầu tư bằng ngân sách nhà nước. Kinh tế gia của Nhà nước cần giỏi về kinh tế vĩ mô, nhưng trong lãnh vực kinh tế vi mô, xin nhường lại cho các nhà kinh doanh, dĩ nhiên với sự hỗ trợ về chính sách, về khung định chế và cơ chế của Nhà nước.
Chính phủ, mà cơ quan cố vấn về phát triển là bộ Kế hoạch và đầu tư, cần xác định tốc độ tăng trưởng của cái gì, ở đâu, như thế nào trên mỗi địa bàn của quốc gia.
Không thể có những ông bí thư tỉnh uỷ ra chỉ thị cho các sở ngành cấp tỉnh và chính quyền địa phương cấp huyện phải tăng trưởng kinh tế với tốc độ nào (thường là cào bằng với tốc độ tăng trưởng của cả tỉnh, theo nghị quyết Đại hội Đảng) bất chấp cơ cấu kinh tế của huyện.
Ở đồng bằng sông Cửu Long, có nhiều huyện thuần nông nhận được chỉ thị là phải tăng trưởng bình quân trong năm năm tới tối thiểu là 14%/năm, thậm chí đến 18%/năm với kỳ vọng là sẽ hình thành một khu công nghiệp vài trăm hécta mà chưa biết có đầu tư hay không và chừng nào đầu tư. Trong giai đoạn 2006 – 2010, nhiều huyện nhận được “tin” đầu tư của các tập đoàn quốc doanh, được tỉnh chỉ thị là phải xây dựng kế hoạch tăng tốc 18 – 20%/năm trên cơ sở nhường đất canh tác nông nghiệp cho công nghiệp đóng và sửa chữa tàu thuyền, hay xây dựng bến cảng, hay xây dựng khu công nghiệp điện than… Hệ quả là tốc độ tăng trưởng nông nghiệp giảm sút, đời sống nông dân khổ cực hơn mà khu công nghiệp thì sau đó được thông báo là… huỷ bỏ!
Kinh nghiệm cho thấy Nhật Bản, Hàn Quốc và gần đây nhất là Trung Quốc đều không thể làm giàu nếu chỉ có tập trung đầu tư bằng ngân sách nhà nước. Kinh tế gia của Nhà nước cần giỏi về kinh tế vĩ mô, nhưng trong lãnh vực kinh tế vi mô, xin nhường lại cho các nhà kinh doanh, dĩ nhiên với sự hỗ trợ về chính sách, về khung định chế và cơ chế của Nhà nước.
Chưa nghe nói ông, bà bí thư tỉnh đó chịu trách nhiệm gì về chỉ đạo sai. Trong giai đoạn 2011 – 2015 sắp tới, không biết có còn chỉ đạo như thế để các huyện xây dựng nghị quyết?
Không hiểu sau thông điệp của Thủ tướng và kế hoạch của bộ Kế hoạch và đầu tư, các huyện có được “cởi trói” khỏi các chỉ đạo kỳ quặc như trên không?
Cũng không thể có “đạp ga” tăng trưởng kinh tế bất chấp sự tồn tại yếu kém của kết cấu hạ tầng kỹ thuật và hạ tầng xã hội như giáo dục, y tế.
Theo các số liệu chính thức, trong giai đoạn 2006 – 2010, mặc cho khủng hoảng toàn cầu và suy thoái kinh tế thế giới, Việt Nam vẫn duy trì được tốc độ tăng trưởng kinh tế 7%/năm, GDP đầu người năm 2010 đạt 1.162 USD, đưa Việt Nam vào danh sách quốc gia có thu nhập trung bình. Nhưng thử nhìn lại hệ thống đường sá cầu cống cấp quốc lộ, hệ thống vận chuyển đường sông, hệ thống thuỷ lợi của vùng nông nghiệp lớn nhất, hệ thống cung cấp điện lưới và nước sạch cấp quốc gia, hệ thống thoát nước tại các thành phố lớn nhất, có lẽ không ai không thấy sự bất cập, khiếm khuyết, xuống cấp, tắc nghẽn ngày càng trầm trọng; hệ quả là hàng hoá đầu ra bị ức chế giá, vật tư đầu vào bị nâng giá, thu nhập của nông ngư dân bị tước đoạt, chậm được cải thiện. Hệ thống trường lớp từ nhà trẻ đến đại học, hệ thống y tế từ tổ y tế cấp ấp đến bệnh viện, tuy được mở ra đều khắp nhưng dân nghèo rất khó tiếp cận được các dịch vụ phúc lợi công cộng này; giáo dục phổ cập mà phải đóng đủ thứ loại tiền dưới nhiều hình thức; bệnh viện công mà phải đóng viện phí qua các hình thức dịch vụ hoặc không được hưởng bảo hiểm y tế.
Không thể đổ thừa cho ưu tiên tăng trưởng nhanh nền kinh tế khiến mọi nguồn lực đều đổ dồn cho những đầu tư các cơ sở công thương nghiệp. Không thể lợi dụng sự tích cực đầu tư của dân mà lơ là đầu tư cho nông nghiệp và hạ tầng phúc lợi. Không thể vì thành tích mà dồn sức đầu tư cho các đại công trình, lãng quên các công trình giao thông thiết yếu như quốc lộ, tỉnh lộ, giao thông nông thôn, và nhất là những cây cầu nhằm phá thế cù lao của các tỉnh, nhất là tại đồng bằng sông Cửu Long, nơi tạo ra của cải và nhân lực lớn hàng đầu của cả nước.
Hoan nghênh tinh thần thông điệp của Thủ tướng và kế hoạch của bộ Kế hoạch và đầu tư. Nhưng thông điệp và kế hoạch trên cần sớm triển khai chi tiết cơ cấu đầu tư cái gì, ở đâu, như thế nào trên mỗi địa bàn của quốc gia, các vấn đề cải tổ đầu tư công, đầu tư của khu vực tư, cải tổ ba công cụ tài chính: thuế, lãi suất và tỷ giá, cải tổ năm hệ thống căn bản điều hành quốc gia: hành chính, luật pháp, ngân sách, tiền tệ và ngân hàng.
Không thể có phát triển bền vững nếu chưa có cải tổ cơ cấu đầu tư, các công cụ tài chính và các định chế căn bản để điều hoà nhịp “máu” cho cơ thể kinh tế xã hội.

Tin được đăng bởi: Le Nhi on 1/10/2011 08:02:00 AM. Tin tức thuộc chuyên mục: . BantinForex.net là kênh thông tin, tin tức, tư vấn, cung cấp kiến thức về thị trường Forex - Vàng. BantinForex.net là đối tác của sàn giao dịch Forex.com – Gain Capital Group làm việc tại Việt Nam. Chúng tôi có nhiệm vụ tư vấn và hỗ trợ khách hàng đăng ký tài khoản Forex.com - Gain Capital Group và cung cấp chiến lược giao dịch,công cụ đầu tư hiệu quả.
Liên hệ

Send Email

84947409 918

Hỗ trợ tài khoản

Hỗ trợ môi giới IB

Chiến thuật giao dịch

Kiến thức cơ bản

Mô hình Nến Nhật

Lên đầu trang